Cách Thomas Midgley Jr. tạo ra hai trong số những công nghệ gây hại nhất trong lịch sử

Sự Đổi Mới Phản Tác Dụng: Câu Chuyện Về Thảm Họa Gấp Đôi

Ít ai trong lịch sử vô tình gây ra nhiều thiệt hại toàn cầu như Thomas Midgley Jr. Trong khi được trình bày như một người giải quyết vấn đề xuất sắc, các sáng chế của ông trở thành những câu chuyện cảnh báo về những nguy hiểm của việc phát hành các hợp chất chưa được kiểm nghiệm ra môi trường. Di sản của ông đặt ra những câu hỏi khó chịu về đổi mới sáng tạo, trách nhiệm và cái giá thực sự của tiến bộ công nghệ.

Kỷ Nguyên Xăng Có Chì: Một “Giải Pháp” Độc Hại

Vào những năm 1920, ngành công nghiệp ô tô đối mặt với một thách thức nghiêm trọng—động cơ bị kích nổ gây hạn chế nghiêm trọng hiệu suất xe. Thomas Midgley Jr. đã can thiệp với một giải pháp có vẻ tinh tế: thêm tetraethyl chì vào xăng. Để chứng minh sự an toàn giả định của nó, ông đã thực hiện một màn trình diễn nổi tiếng năm 1924, cố ý đổ hóa chất lên tay và hít khí vapour của nó trước mặt các nhà báo.

Thế giới ô tô chào đón bước đột phá này. Xăng có chì trở thành nhiên liệu tiêu chuẩn toàn cầu và duy trì như vậy trong nhiều thập kỷ. Điều mà không ai công khai thừa nhận lúc đó là hậu quả tàn khốc mà nó gây ra đối với sức khỏe con người. Sự tích tụ chì trong máu đã làm nhiễm độc hàng triệu người trên toàn thế giới, trong đó trẻ em chịu hậu quả nặng nề nhất—suy giảm phát triển trí não, giảm IQ, các vấn đề hành vi và tổn thương thần kinh suốt đời.

Hậu quả này kéo dài qua nhiều thế hệ. Hoa Kỳ không cấm xăng có chì cho đến năm 1996, gần 72 năm sau khi nó được giới thiệu. Nhiều quốc gia đang phát triển còn sử dụng lâu hơn nữa, nghĩa là việc nhiễm độc vẫn tiếp diễn đến tận thế kỷ 21.

Freon: Thảm Họa Môi Trường Thứ Hai

Sau khi mắc bệnh bại liệt và mất khả năng đi lại, Midgley đã dồn năng lượng sáng tạo vào việc tạo ra Freon, một chất làm lạnh chlorofluorocarbon (CFC). Một lần nữa, phát minh của ông được ca ngợi như một kỳ tích—một hóa chất không dễ cháy, dường như an toàn, đã cách mạng hóa ngành công nghiệp làm lạnh và điều hòa không khí. Freon trở nên phổ biến trong tủ lạnh, máy điều hòa và bình xịt khí trên toàn cầu.

Trong nhiều thập kỷ, không ai nhận ra chi phí ẩn sau đó. Vào những năm 1970, các nhà khoa học khí quyển đã phát hiện ra một điều đáng sợ: các CFC như Freon đang làm suy giảm tầng ozon, lớp phòng thủ tự nhiên của Trái Đất chống lại bức xạ tia cực tím. Sự tổn hại này đã khiến vô số sinh vật và con người bị phơi nhiễm tia UV tăng cao, dẫn đến tỷ lệ ung thư da, đục thủy tinh thể và suy giảm hệ miễn dịch ngày càng tăng.

Mô Hình: Đổi Mới Không Có Tầm Nhìn Trước

Điều làm cho câu chuyện của Midgley đặc biệt nổi bật là sự tương đồng giữa hai sáng chế của ông. Cả hai đều được quảng cáo là an toàn và mang tính đột phá. Cả hai đều dường như giải quyết các vấn đề cấp bách. Cả hai đều hóa ra là những thảm họa về môi trường và sức khỏe, mất nhiều thập kỷ để hiểu rõ và xử lý.

Hiệp định Montreal 1987 cuối cùng đã phối hợp nỗ lực toàn cầu để loại bỏ CFC, nhưng lỗ thủng tầng ozon vẫn tiếp tục mở rộng trong nhiều năm sau khi lệnh cấm bắt đầu. Trong khi đó, việc nhiễm chì do sử dụng nhiên liệu kéo dài nhiều thập kỷ vẫn ảnh hưởng đến các quần thể người và hệ sinh thái.

Một Cuộc Đời Bị Cắt Ngắn

Trớ trêu thay, cuộc đời của Midgley kết thúc trong bi kịch. Năm 1944, khi đang sống chung với chứng bại liệt gây liệt nửa người, ông đã chế tạo một hệ thống pully để giúp bản thân lên xuống giường. Thiết bị gặp trục trặc, và ông đã bị mắc kẹt chết trong chính sáng chế của mình—một sáng chế đã lấy đi mạng sống của ông.

Cái chết của ông đánh dấu sự kết thúc của một sự nghiệp dù có những thành tựu sáng tạo, nhưng lại để lại thế giới trong tình trạng tệ hơn rõ rệt. Thiệt hại từ tetraethyl chì và Freon vẫn còn kéo dài hàng thập kỷ sau khi chúng được giới thiệu, ảnh hưởng đến chất lượng không khí, hệ thống nước và sức khỏe con người trên khắp các châu lục.

Bài Học Cho Ngày Mai

Di sản của Thomas Midgley Jr. là một lời nhắc nhở sâu sắc rằng những ý định tốt và sự sáng tạo khoa học không đủ để đảm bảo an toàn. Việc triển khai quy mô lớn các hóa chất và công nghệ mới đòi hỏi phải có các thử nghiệm dài hạn nghiêm ngặt, xem xét các hậu quả không lường trước và có trách nhiệm khi gây hại. Câu hỏi mà cuộc đời ông đặt ra vẫn còn cấp bách: Làm thế nào để cân bằng đổi mới sáng tạo với phòng ngừa, và ai sẽ chịu trách nhiệm khi các công nghệ mới gây hại cho hàng triệu người?

Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
  • Phần thưởng
  • Bình luận
  • Đăng lại
  • Retweed
Bình luận
0/400
Không có bình luận
  • Ghim