Chủ tịch Cục Dự trữ Liên bang lại đối mặt với những lo ngại: Cuộc đấu trí giữa phe ôn hòa và phe cải cách "đôi Kevin", ai sẽ nắm quyền tương lai?

Thị trường dự đoán đảo chiều: Một câu nói của Trump gây ra sự định giá lại

Trong vòng chưa đầy hai tuần, dòng vốn dự đoán trên Polymarket đã có một sự đảo chiều kịch tính. Trong cuộc đặt cược về “Ai sẽ là Chủ tịch Fed tiếp theo”, tình hình đã khác xa trước đó.

Nếu quay trở lại đầu tháng 12, nhận định của thị trường rõ ràng đến mức nào — Kevin Hasset dẫn đầu với hơn 80% lợi thế tuyệt đối, các ứng viên khác chỉ đóng vai phụ. Nhưng chỉ sau hai tuần, tỷ lệ thắng của cựu ủy viên Fed Kevin Waugh đã tăng vọt lên 45%, chính thức vượt qua Hasset với 42%, trở thành “ứng viên dẫn đầu mới”.

Sự đảo chiều này bắt nguồn từ cuộc gặp giữa Trump và Waugh tại Nhà Trắng tuần trước. Khác với những lần gặp mặt qua loa trước đó, lần này, sau cuộc tiếp xúc, thái độ của Trump với Waugh đã có sự chuyển biến rõ rệt. Trong cuộc phỏng vấn với Wall Street Journal, Trump thẳng thắn nói: “Tôi nghĩ cả hai Kevin đều rất tuyệt”, ngụ ý Waugh đã bắt kịp Hasset, trở thành ứng viên hàng đầu song song cho vị trí Chủ tịch Fed.

Từ “Hasset độc chiếm” chuyển thành “Cuộc đua giữa hai Kevin”, sự thay đổi nhân sự này ẩn chứa một sự đánh giá lại căn bản về xu hướng thanh khoản USD trong bốn năm tới.

Lựa chọn của giới tinh hoa Phố Wall: Waugh vượt mặt đại diện diều hâu

Sự trỗi dậy đột ngột của Waugh không phải là ngẫu nhiên hay vội vàng. Khả năng “lội ngược dòng” của ông xuất phát từ nhiều lợi thế chồng chất.

Trước hết là mối liên hệ sâu sắc với giới Trump. So với Hasset, Waugh có mối quan hệ cá nhân gần gũi hơn với Trump — cha vợ ông là người thừa kế Estée Lauder, tỷ phú Ronald Lauder, không chỉ là nhà tài trợ chính của Trump mà còn là bạn học và bạn thân lâu năm của ông tại đại học. Mối quan hệ huyết thống này khiến Waugh tự nhiên được Trump xem như “người của mình”, chứ không chỉ là trợ lý.

Thứ hai, Waugh còn nhận được sự hậu thuẫn tập thể từ giới tinh hoa Phố Wall. Theo Financial Times dẫn nguồn tin thân cận, Giám đốc điều hành JPMorgan Jamie Dimon mới đây đã rõ ràng ủng hộ Waugh tại một hội nghị kín dành cho các nhà quản lý tài sản cao cấp, và thẳng thắn chỉ ra rằng — Hasset có thể vì muốn lấy lòng Trump mà thúc đẩy chính sách cắt giảm lãi suất quá mức, cuối cùng gây ra phản ứng lạm phát. Phán đoán của các nhà tài chính hàng đầu Phố Wall này chắc chắn đã nâng cao vị thế của Waugh.

Trong khi đó, Hasset dường như đang rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan. Trong giai đoạn chưa chính thức nhận đề cử, ông quá vội vàng thể hiện “tính độc lập” của mình với thị trường. Trong nhiều phát biểu công khai tuần trước, để đáp lại những nghi ngờ về khả năng trở thành “cánh chim diều hâu” của ông, Hasset cố tình tách xa Trump. Khi được hỏi về tầm ảnh hưởng của Trump trong quyết định của Fed, ông trả lời: “Không, ý kiến của ông ấy sẽ không tạo ra ảnh hưởng thực chất… Chỉ khi quan điểm của ông ấy dựa trên dữ liệu hợp lý, mới đáng để tham khảo”, thậm chí còn bổ sung: “Nếu lạm phát tăng từ 2.5% lên 4%, thì việc ngừng cắt giảm lãi suất là bắt buộc”.

Cách phát ngôn kiểu “chủ tịch ngân hàng trung ương theo sách giáo khoa” này, dù có thể làm yên lòng các nhà giao dịch trái phiếu, nhưng rất có thể sẽ làm Trump — người cực kỳ khao khát kiểm soát — nổi giận. Chính vì vậy, ngay sau những phát biểu này, tin về cuộc gặp giữa Trump và Waugh bắt đầu xuất hiện trên các mặt báo.

Hồ sơ Waugh: Tại sao ông từng suýt bỏ lỡ vị trí Chủ tịch Fed

Điều thú vị là, sự xuất hiện của Waugh trong trung tâm quyền lực của Fed không còn là chuyện mới mẻ. Trong nhiệm kỳ đầu của Trump, ông từng là người “gần như thắng tất cả, nhưng cuối cùng lại thất bại”.

Hiện tại, ít ai còn nhớ rằng Jerome Powell, người đang bị Trump chỉ trích nhiều nhất, chính là người được Trump bổ nhiệm làm Chủ tịch Fed từ năm 2017. Cuộc đấu tranh quyết định diễn ra giữa Powell và Waugh — khi đó, Waugh mới 35 tuổi, ra mắt với tư cách là ủy viên trẻ nhất trong lịch sử Fed, đồng thời là trợ lý đắc lực của Ben Bernanke trong cuộc khủng hoảng tài chính 2008. Cuối cùng, Waugh thất bại trước Powell, do bị Bộ trưởng Tài chính Mnuchin vận động mạnh mẽ ủng hộ.

Trải qua bốn năm, Trump dường như đang sửa sai cho lần “hối tiếc” này. Theo Wall Street Journal, sau khi tái đắc cử, ông từng cân nhắc bổ nhiệm Waugh làm Bộ trưởng Tài chính.

Lý do Waugh luôn nằm trong tầm mắt của Trump bắt nguồn từ nền tảng lý lịch gần như hoàn hảo của ông:

  • Nền tảng học vấn: Tốt nghiệp cử nhân Kinh tế và Thống kê tại Stanford, sau đó học luật và chính sách quản lý tài chính tại Harvard Law School, đồng thời bổ sung các khóa học về thị trường vốn tại Harvard Business School và MIT Sloan, sở hữu kiến thức đa ngành về pháp lý, tài chính và quản lý.

  • Kinh nghiệm tài chính: Làm việc nhiều năm tại bộ phận M&A của Morgan Stanley, tư vấn tài chính cho nhiều doanh nghiệp trong các ngành khác nhau, đến năm 2002 mới rời khỏi, tích lũy kinh nghiệm thực chiến trên phố Wall.

  • Nền tảng chính sách: Trong chính quyền Bush, từng giữ chức trợ lý đặc biệt về chính sách kinh tế của Tổng thống và thư ký Ủy ban Kinh tế Quốc gia, chuyên tư vấn về thị trường vốn, quản lý ngân hàng và chính sách bảo hiểm.

Nói cách khác, trong hơn hai mươi năm sự nghiệp, Waugh luôn hoạt động trong các lĩnh vực của Morgan Stanley, chính quyền Bush về kinh tế và trung tâm quyền lực của Fed, luôn nằm trong giới tinh hoa tài chính toàn cầu. Hiểu rõ luật chơi của Wall Street, lại là thành viên cốt cán trong giới xã hội của Trump — đặc điểm này chính là chìa khóa giúp ông vượt qua các ứng viên diều hâu vào thời điểm then chốt.

Hai kịch bản tương lai: Thanh khoản bùng nổ vs. Phẫu thuật cải cách chính xác

Dù cùng tên, nhưng Hasset và Waugh lại vẽ ra hai quỹ đạo hoàn toàn trái ngược cho thị trường tài chính.

Kế hoạch chính sách của Waugh: Từ “Thanh khoản vô hạn” đến “Chuẩn hóa bảng cân đối”

Nếu Waugh nắm quyền điều hành Fed, thị trường sẽ không trải qua cơn “bơm tiền” như Hasset. Ngược lại, sẽ đối mặt với một cuộc “đột kích chính xác” vào chính sách nới lỏng định lượng (QE) và giới hạn nhiệm vụ của tổ chức này.

Điều này xuất phát từ một đặc điểm rõ nét của Waugh trong 15 năm qua — “Người chống QE”. Ông nhiều lần công khai chỉ trích việc Fed lạm dụng bảng cân đối, và năm 2010, đã từ chức vì phản đối mạnh mẽ đợt nới lỏng định lượng thứ hai. Lập luận cốt lõi của ông rất cứng rắn và rõ ràng: “Nếu chúng ta giữ im lặng trên máy in tiền, lãi suất thực có thể thấp hơn nhiều”.

Điều này có nghĩa là Waugh muốn dùng việc thu hẹp cung tiền (thắt chặt định lượng, QT) để kiềm chế kỳ vọng lạm phát, từ đó tạo không gian giảm lãi suất danh nghĩa — một thao tác “đổi không gian lấy thời gian” đầy thử thách, nhằm chấm dứt hoàn toàn kỷ nguyên “tiền tệ chi phối” suốt 15 năm qua.

Theo dự đoán của Deutsche Bank, nếu Waugh lên nắm quyền, Fed có thể sẽ tung ra một tổ hợp chính sách đặc biệt: một mặt phối hợp với Trump để cắt giảm lãi suất, mặt khác thúc đẩy mạnh mẽ quá trình chuẩn hóa bảng cân đối (QT). Sự kết hợp tưởng chừng mâu thuẫn này thực chất thể hiện chiều sâu chiến lược của Waugh.

Hơn nữa, Waugh không giống Powell, cố gắng điều chỉnh tinh vi để “thuần hóa” nền kinh tế, mà chủ trương Fed nên “hạn chế tối đa can thiệp”. Ông cho rằng “Hướng dẫn dự báo trong thời kỳ bình thường có tác dụng hạn chế”, và chỉ trích việc Fed “mục tiêu nhiệm vụ” trong các vấn đề khí hậu, bao gồm và đa dạng hóa, là “chệch hướng”. Ông đề xuất Fed và Bộ Tài chính nên phân rõ trách nhiệm — Fed tập trung điều chỉnh lãi suất, Bộ Tài chính đảm nhận trách nhiệm tài chính.

Điều đáng chú ý là, dù Waugh chỉ trích rất gay gắt, bản chất ông vẫn là một “lãnh đạo cải cách” chứ không phải “cách mạng”. Ông có tầm nhìn “phục hưng” Fed, giữ nguyên cấu trúc cốt lõi, nhưng loại bỏ các chính sách sai lầm tích lũy trong mười năm qua. Nếu ông nắm quyền, Fed sẽ trở về nhiệm vụ cốt lõi — duy trì ổn định tiền tệ và giá cả, không để chính sách tiền tệ gánh vác trách nhiệm vốn thuộc về Bộ Tài chính.

Lo ngại của Hasset: Chi phí dài hạn của chính sách diều hâu

Ngược lại, chọn Hasset đồng nghĩa với việc Fed sẽ đi theo con đường “nghe theo lệnh Nhà Trắng”. Trong kịch bản này, Fed có thể biến thành đội cổ vũ thị trường chứng khoán, chỉ số công nghệ và Bitcoin có thể tăng vọt trong ngắn hạn, nhưng cái giá phải trả là lạm phát dài hạn vượt kiểm soát và sự mất tín nhiệm của đồng USD ngày càng trầm trọng.

Hai thế giới cho tài sản tiền mã hóa và cổ phiếu công nghệ

Cuộc “đua giữa hai Kevin” này mang ý nghĩa hoàn toàn khác biệt đối với các nhà đầu tư các loại tài sản.

Với các đồng tiền mã hóa và cổ phiếu công nghệ đã quen với dòng tiền “nuôi dưỡng”, Waugh lên nắm quyền trong ngắn hạn rõ ràng là thách thức — trong mắt ông, thanh khoản vô hạn vừa là thuốc độc, vừa là căn bệnh cần được “loại bỏ” hệ thống. Điều này có nghĩa là Bitcoin, Nasdaq có thể đối mặt với những cơn đau do thu hẹp thanh khoản trong thời gian tới.

Tuy nhiên, nếu nhìn xa hơn về dài hạn, Waugh có thể chính là “đồng minh” thực sự. Dựa trên niềm tin cực đoan vào thị trường tự do, ủng hộ mạnh mẽ việc giảm quy định, và lạc quan về triển vọng kinh tế Mỹ — ông cho rằng AI và giảm quy định sẽ mang lại đột phá năng suất như thập niên 1980. Quan trọng hơn, Waugh là một trong số ít các quan chức đã đầu tư thực sự vào các tài sản mã hóa, từng rót vốn vào Basis và Bitwise, chứng tỏ ông hiểu rõ lĩnh vực này.

Theo logic dài hạn, các chính sách “phi bong bóng” của Waugh có thể tạo nền tảng vững chắc hơn cho sự tăng trưởng lành mạnh của các tài sản tài chính.

Rủi ro tiềm ẩn: Chính sách thương mại và “mũi tên”

Tuy nhiên, Waugh và Trump không hoàn toàn cùng tần số. Rủi ro lớn nhất nằm ở sự khác biệt về chính sách thương mại. Waugh là người ủng hộ tự do thương mại kiên định, từng công khai chỉ trích kế hoạch thuế quan của Trump có thể dẫn đến “chủ nghĩa cô lập kinh tế”. Dù gần đây ông đã phát biểu “dù có áp thuế cũng sẽ ủng hộ cắt giảm lãi suất”, nhưng mâu thuẫn này vẫn còn đó.

Cách Waugh cân bằng giữa “duy trì uy tín đồng USD” và “phối hợp với yêu cầu giảm thuế / cắt lãi của Trump” sẽ là thử thách lớn nhất của ông.

Kết luận: Sự chuyển dịch trọng tâm quyền lực

Bản chất của cuộc “đua giữa hai Kevin” chính là sự lựa chọn căn bản cho hướng đi của nền tài chính Mỹ trong tương lai.

Chọn Hasset, giống như chọn một bữa tiệc bùng nổ thanh khoản, Fed sẽ trở thành phụ thuộc vào chính sách của Nhà Trắng, ngắn hạn có thể đẩy các cổ phiếu công nghệ và tiền mã hóa lên trời, nhưng đổi lại là lạm phát dài hạn vượt tầm kiểm soát và uy tín đồng USD ngày càng giảm sút.

Chọn Waugh, là mở ra một cuộc “phẫu thuật” sâu sắc, thị trường có thể xuất hiện các triệu chứng cai nghiện do thanh khoản thu hẹp trong ngắn hạn, nhưng nhờ “giảm quy định” và “tiền tệ ổn định” làm nền tảng, các nhà đầu tư dài hạn và các ngân hàng lớn sẽ cảm thấy yên tâm hơn.

Dù cuối cùng ai sẽ thắng, một thực tế không thể phủ nhận đã hiện rõ: Năm 2020, Trump còn phải dùng mạng xã hội để chỉ trích Powell; đến năm 2025, khi trở lại trung tâm quyền lực với chiến thắng áp đảo, Trump đã không còn hài lòng chỉ là người quan sát nữa.

Nhân vật chính trên sân khấu, liệu có phải Hasset hay Waugh, có thể quyết định hướng đi cụ thể của cuộc chơi tài chính sắp tới. Nhưng đạo diễn và biên kịch chính của vở kịch này, không thể phủ nhận, đã chính là chính Trump.

BTC4,58%
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
  • Phần thưởng
  • Bình luận
  • Đăng lại
  • Retweed
Bình luận
0/400
Không có bình luận
  • Ghim